Giá đừng
Giá đừng xuân chưa vội qua
Cỏ non lên màu ngời biếc
Con đường tiếng chim vừa thức
Ngần trong sương lá đọng cành.
Giá đừng hôm ấy gặp anh
Em đâu thẹn thùng bỡ ngỡ
Má hồng nụ sen hé nở
Mắt huyền ánh ngọc long lanh.
Duyên tình lẻ bóng nỗi mình
Từng đêm khuyết tròn nhung nhớ
Trang thơ ngập ngừng khép mở
Tơ lòng buông sợi mong manh./.
10/8/2011

Bài thơ mở ra bằng một ước ao mang tính thời gian: “Giá đừng xuân chưa vội qua”
Xuân ở đây không chỉ là mùa, mà là tuổi trẻ, khoảnh khắc đẹp nhất của đời người. Cỏ non, tiếng chim, sương lá… những hình ảnh tinh khôi, trong trẻo tạo nên một không gian mong manh, như thể chỉ cần thời gian khẽ chạm là tan.
Những dòng thơ tiếp theo chuyển từ cảnh sang tình. Cái “giá đừng” trở nên cụ thể hơn:
“Giá đừng hôm ấy gặp anh”
Cuộc gặp gỡ định mệnh vừa đẹp vừa làm xao động. Sự thẹn thùng, bỡ ngỡ, má hồng – mắt huyền… là vẻ đẹp rất Á Đông, kín đáo mà rung động. Ở đây, tình yêu xuất hiện không ồn ào, mà đủ làm lòng người chao nghiêng.
Và rồi lắng xuống trong nỗi cô đơn và nuối tiếc:
“Duyên tình lẻ bóng nỗi mình”
Tình không trọn, chỉ còn lại những đêm nhớ, những trang thơ “ngập ngừng khép mở”. Hình ảnh “tơ lòng buông sợi mong manh” là một kết thúc rất đẹp: yêu nhưng không níu, nhớ nhưng đành buông.
Bài thơ có giọng điệu mềm, buồn dịu, không bi lụy. Cái hay nằm ở chữ “giá đừng” lặp lại như một tiếng thở dài — biết là không thể quay lại, nhưng lòng vẫn cứ ước.
Ngôn ngữ của Giá đừng giản dị, giàu sắc thái tâm trạng. Từ ngữ đời thường nhưng được chọn lọc kỹ. Bài thơ không dùng từ cầu kỳ, mà dựa vào từ thuần Việt, mềm và trong: giá đừng, vội qua, thẹn thùng, bỡ ngỡ, lẻ bóng, nhung nhớ, mong manh…Đây là hệ từ cảm xúc, không phải từ tả sự kiện. Chúng không kể chuyện, mà gợi trạng thái nội tâm.
Chữ “giá đừng” đứng đầu cả bài, rồi lặp lại ở khổ hai, tạo nên một cấu trúc giả định ngược thời gian, một giọng điệu tiếc nuối biết là vô vọng
Ngôn ngữ của bài thơ mang tính “kín”. Tình yêu không được gọi thẳng tên, mà ẩn qua thẹn thùng – má hồng – mắt huyền – trang thơ ngập ngừng khép mở. Đây là lối biểu đạt Á Đông, rất e ấp. Cảm xúc không tràn ra ngoài, mà chảy vào bên trong.
Bài thơ viết theo thể ngũ ngôn biến thể, nhưng không gò bó. Nhịp thường rơi vào: 2/3 hoặc 3/2
Giá đừng / xuân chưa vội qua
Cỏ non / lên màu ngời biếc
Nhịp ngắn, đều, tạo cảm giác thì thầm, độc thoại nội tâm, như lời nói thầm với chính mình hơn là nói với ai khác. Nhịp cảm xúc đi từ sáng → lặng → buông. Khổ 1: nhịp còn tươi – mở – có ánh sáng. Khổ 2: nhịp chậm lại, nhiều phụ âm mềm (th, ng, nh), tăng độ e ấp. Khổ 3: nhịp trĩu xuống, câu thơ khép dần như chính “trang thơ khép mở”
Câu cuối: Tơ lòng buông sợi mong manh. Nhịp rơi rất nhẹ, gần như đứt. Đó là nhịp của buông tay.
Hình ảnh: tinh khôi – ước lệ – mang tính biểu tượng. Hình ảnh thiên nhiên: phản chiếu tâm trạng
Khổ đầu là một bức tranh xuân non: xuân – cỏ non – chim vừa thức – sương lá
Đây không phải xuân rực rỡ, mà là xuân vừa chạm, xuân chưa kịp nở tương ứng với một tình cảm vừa chớm, chưa kịp gọi tên đã sợ tan. Con người trong Giá đừng đẹp nhưng không chiếm hữu
Tất cả đều dừng ở ngưỡng cửa cảm xúc, không vượt qua.
Hình ảnh biểu tượng ở khổ cuối
Hình ảnh không tả sự việc, mà mã hóa tâm trạng.
Bài thơ hay ở chỗ: Không bi kịch, không cao trào, chỉ là một tiếng thở dài rất khẽ nhưng âm vang dài.
Đây là kiểu thơ: “Đọc một lần thấy đẹp, đọc chậm mới thấy buồn.”
“Giá đừng” của nhà thơ Dương Tam Kha là một bài thơ tình mang giọng điệu lặng, kín và giàu nữ tính. Không kể câu chuyện tình yêu, bài thơ chỉ ghi lại khoảnh khắc rung động vừa chớm đã nhuốm màu tiếc nuối. Ngôn ngữ giản dị, thuần Việt; hình ảnh xuân non, má hồng, trang thơ, tơ lòng được sử dụng như những ký hiệu cảm xúc tinh tế, gợi nhiều hơn tả. Thơ không hướng đến cao trào mà chọn cách ngân khẽ, để nỗi buồn thấm chậm và sâu. Trong mạch thơ tình Việt Nam hiện đại, “Giá đừng” đứng gần những tiếng nói dịu nhẹ, e ấp, nơi tình yêu hiện lên như một kỷ niệm đẹp nhưng mong manh, khiến người đọc nhận ra rằng đôi khi, chính điều không kịp nở hoa lại là điều ở lại lâu nhất trong lòng người.
Để lại một bình luận