Trinh nữ
Em đến bóng chiều nghiêng nắng
Gió đượm nồng nàn hương trăng
Nỗi nhớ dâng đầy khung cửa
Phiêu bồng lá rụng đưa ngang
Nhớ thuở muôn dặm non ngàn
Sắc xuân lửa lòng dâng tràn
Thu tàn cúc vàng rạng rỡ
Sương mờ én bạc mùa sang
Thẹn thùng trinh nữ giấc nồng
Trao duyên tình đầu mộng điệp
Nhớ người hồn anh đa mang
Mưa giăng điểm giọt cung đàn./.
18/7/2012
Bài thơ mở ra trong một khoảnh khắc “bóng chiều nghiêng nắng” – cái thời khắc chênh chao giữa sáng và tối, giữa thực tại và hồi ức. Từ đó, toàn bộ không gian được phủ bằng một thứ ánh sáng mơ hồ của “hương trăng”, của “lá rụng phiêu bồng”, của “sương mờ én bạc”. Thơ vận hành trên trục ký ức, nơi các mùa đan cài, xuân – thu – sương – mưa không còn là thời gian tự nhiên mà là nhịp điệu tâm trạng. Nỗi nhớ tình đầu vì thế không bộc lộ dữ dội, mà thấm dần qua từng lớp hình ảnh giàu tính biểu tượng, mang sắc thái cổ điển: trinh nữ, mộng điệp, cung đàn. Ngôn ngữ 7 chữ mềm mại, nhiều phụ âm mũi tạo âm hưởng ngân nga, khiến bài thơ như một khúc nhạc trầm, chậm. Đặc biệt câu kết “Mưa giăng điểm giọt cung đàn” là một chuyển hóa đẹp của cảm xúc sang âm thanh – nỗi nhớ trở thành tiếng mưa rơi trên dây đàn ký ức. Bài thơ không tìm kiếm sự cách tân ồn ào, mà lặng lẽ giữ cho mình một giọng điệu hoài niệm đằm sâu, giàu nhạc tính và chất mộng.
https://youtu.be/kOKSC9rzTQM?si=7WrJ-Jcbc4ZKKuM8
Tho: Duong Tam Kha
Soan nhac: AI X. Dung
Để lại một bình luận